Lòng Yêu Thương Sự Sống - The Love Of Life :) - Vương Quốc Anh33
[ New messages · Members · Forum rules · Search · RSS ]
Page 1 of 11
Vương Quốc Anh33 » Linh tinh » Tâm linh » Lòng Yêu Thương Sự Sống - The Love Of Life :)
Lòng Yêu Thương Sự Sống - The Love Of Life :)
nntDate: Thứ ba, 22-06-2010, 12:12 PM | Message # 1
Ma Vương Thiên Chủ
Người quản lý
Messages: 120
Awards: 2
Reputation: 0
Status: Offline
Đàn Ong Ngăn Chặn Một Vụ Xử Oan

Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

Ngày xưa, có ông chủ một quán ăn trông thấy một con ong bay rớt vào trong hủ rượu của ông. Người chủ quán cảm thấy tội nghiệp cho con ong bé nhỏ, ông liền hạ thấp chiếc đũa để cho nó leo lên đó mà bò ra. Ông đặt chiếc đũa xuống và nhìn con ong đang tìm cách tự làm khô mình. Nó đập nhẹ hai cánh để mau khô hơn. Khi con ong hoàn toàn khô rồi, nó bay lên và kêu vo vo.

Sau đó, người chủ quán nhận thấy những con ong khác cũng bị thu hút bởi mùi rượu nên đã bay tới rớt vào và chết đuối trong hủ rượu. Từ đó, ông chú ý đến chúng và đã cứu sống được rất nhiều con ong.

Ông làm việc phước đức này tiếp tục trong nhiều năm. Một ngày nọ, ông giật mình thấy lính của nhà vua vào quán, và không một lời giải thích họ còng tay áp giải ông tới pháp đình. Khi đến nơi, người chủ quán mới biết rằng ông bị người ta vu oan giá họa. Vài tên cướp bị bắt đã tố cáo ông nằm trong băng đảng của họ; cho nên quan tòa thụ lý vụ án đã quyết định xử chém đầu ông cùng với những tên cướp khác.

Người chủ quán đã kêu than rằng ông ta vô tội, nhưng bọn cướp vẫn nhứt quyết bảo rằng ông có tội; cho nên quan tòa đã tuyên bố rằng ông ta phạm tội. Lòng người chủ quán vẫn bìnhthản không chút sợ hãi khi nhìn thấy vị quan tòa cầm bút lông đỏ phê bản án tử hình buộc tội ông ta.

Ngay vừa lúc ông chánh án cầm bút lông định phê bản án thì ông nghe tiếng vo ve ồn ào mỗi lúc một gần và ngày càng rõ hơn. Một đàn ong bay vào cửa sổ và bu đậu nơi đầu bút lông đỏ của vị quan tòa. Ông vảy mạnh ngọn bút lông để hất mấy con ong ra, nhưng nhiều con khác lại tiếp tục bay đến. Ðàn ong không chích đốt, nhưng chúng không chịu bay đi.

Vị quan tòa nhận thấy đây là một việc hết sức kỳ lạ. Ông liền suy nghĩ: “Có thể những con ong này bay đến để ngăn chận không cho ông phê chuẩn một bản án hoàn toàn oan ức.”

Do đó, vị quan tòa cho xem xét lại hồ sơ những tên cướp này và tìm thấy có nhiều mâu thuẩn trong lời khai của chúng. Ông liền cho điều tra bọn cướp trở lại. Lần này ông chắc rằng ông đã kết án một người vô tội.

Chỉ sau khi bản án tử hình của người chủ quán được vị quan tòa hủy bỏ những đàn ong mới chịu bay đi! Rồi ông quan tòa hỏi tên chủ quán có biết tại sao đàn ong bay đến cứu thoát cho ông không?

“Thưa ngài tôi thực sự không biết, nhưng có thể là do tôi đã cứu sống nhiều con ong bị chết đuối trong những hủ rượu của tôi. Chúng ngửi thấy mùi rượu nên bay đến, rơi vào trong đó và không thể thoát ra được. Thấy vậy, tôi luôn luôn cứu sống chúng. Giờ đây, chúng bay đến để cứu giúp lại tôi. Thưa ngài, tôi nghĩ chắc là như vậy.”

“Thực là một việc hết sức mầu nhiệm! Ông gặp cảnh ngộ thập tử nhứt sanh. Nhưng ông thoát chết nhờ ông đã hành thiện. Vậy ông nên cố gắng làm nhiều việc lành hơn nữa. Chắc chắn tương lai ông sẽ hưởng toàn quả phúc

Những lời dạy của vị quan tòa chứng tỏ đã đúng với sự thực. Người chủ quán đã làm tất cả mọi việc lành mà ông có thể. Công việc làm ăn của ông mỗi năm mỗi phát triển. Ông sống cuộc sống trường thọ, giàu sang, hạnh phúc, và chết một cách an lành.

TVHS

Bees Prevent A Miscarriage Of Justice

Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

One day a bartender in a tavern happened to see that there was a bee drowning in one of his kegs of liquor. He felt sorry for the little bee, so he lowered a chopstick to the bee for it to climb out on. He put the chopstick down, and watched as the bee dried out. It flapped its wings so they would dry out faster. When it was all dry again, it flew away buzzing busily.

After that, the bartender noticed that quite a few bees were attracted by the smell of the liquor, fell in, and drowned. From then on, he kept an eye out for them, and rescued many bees.

This went on for many years. One day, he was startled when bailiffs from the court marched into his tavern and, without a word of explanation, handcuffed him and marched him off to the court. When he got there, he discovered that he had been framed. Some captured bandits who held a grudge against him said that the bartender was one of their gang, so the judge in charge of the case had him hauled in to behead him with the rest of them.

The bartender protested that he was innocent, but the bandits had already said he was guilty, so the authorities assumed he was guilty. The bartender’s heart went cold as he saw the main judge pick up the red brush used for writing out the death sentence.

Just as the main judge picked up his brush to write, a loud buzzing was heard coming closer, getting louder and louder. A great swarm of bees came flying in the window and landed on the judge’s red brush! The judge waved the brush to shake them off, but more and more bees came. They didn’t sting, but they wouldn’t go away, either.

The judge thought this most extraordinary. “Perhaps,” he mused, “These bees are here to prevent a miscarriage of justice.”

At that, the main judge examined the bandits again, and found contradictions in their testimony. He grilled them over again. This time he was sure that he had almost executed an innocent man.

Only when the judge called off the bartender’s death sentence did the swarms of bees fly away. Then the judge asked the bartender if he knew why the bees had come to save him.

“I really don’t know either, your honor, but maybe it’s because I have saved lots of bees that almost drowned in my vats of liquor. They come to the smell, you know, and then they fall in and can’t get out. When I see that, I always save them. Now they’ve come to save me, I guess, your honor.” “This is truly wonderful! You have had a narrow escape. Always remember that you owe your life to your good deeds. Remember to do all the good deeds you can. You are sureto enjoy good fortune in the future.”

The judge’s words proved true. The bartender kept doing all the good deeds he could. His business got better year after year. He lived a long, happy life, and died peacefully, a very rich man.

hoasen.com

 
nntDate: Thứ ba, 22-06-2010, 12:15 PM | Message # 2
Ma Vương Thiên Chủ
Người quản lý
Messages: 120
Awards: 2
Reputation: 0
Status: Offline
Giải cứu những Con Thỏ Bị Sập Bẩy

Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

Ngài Huệ Năng, một đại sư Trung Hoa sống vào những năm 638 đến 713 sau Tây Lịch. Gia đình ngài rất nghèo đến nỗi ngài không bao giờ được cắp sách đến trường để học đọc hay viết. Ngài vốn có trí tuệ đặc biệt, và sau khi tìm hiểu Phật giáo, ngài đã xuất gia đi tu. Ngài tinh tấn tu hành, và ít lâu sau ngài chứng quả, giác ngộ. Thầy của ngài, vị tổ thứ năm của Thiền tông đã trao cho ngài y bát của vị tổ đầu tiên, ngài Bồ Ðề Ðạt Ma, mang từ Ấn Ðộ sang Trung Quốc. Ngài Huệ Năng trở thành vị tổ thứ sáu của Thiền tông, mà người Nhật gọi là Thiền (Zen).

Sau khi chứng đạo giác ngộ, ngài nhận thấy con người đã tự gây ra sự đau khổ cho mình bởi họ đã giết loài vật để ăn thịt. Ngài khuyên mọi người nên chấm dứt việc sát hại lẫn nhau để khỏi gặp thảm họa nhưng không ai chịu nghe!

Ngài Huệ Năng rất buồn thấy những người thợ săn thường hay giết thú rừng cho nên ngài đã cởi bỏ y áo và giữ tóc dài để không ai biết ngài là nhà sư. Rồi ngài tham gia vào đoàn người thợ săn và theo họ đi săn tháng này qua tháng khác trong rừng hoặc trên núi.

Ngài Huệ Năng không thể bắn hay sập bẫy, bởi vậy đoàn thợ săn đã giao cho ngài trông coi các chiếc lưới. Ðó là công việc mà ngài ưa thích. Khi thấy con nai hay con thỏ nào bị mắc vào lưới. Nếu nhìn xung quanh không có người thợ săn nào, ngài liền tháo lưới để cho những con vật chạy thoát.

Nếu có mặt những người thợ săn, ngài liền van xin yêu cầu họ thả chúng ra.

Ngài chung sống với đoàn thợ săn trong mười sáu năm. Nhờ vậy không những ngài đã cứu thoát được nhiều thú vật, mà còn giáo hóa cho những tên thợ săn thấy được sự tàn ác của việc làm sát sinh này để họ tìm một nghề sinh sống khác lương thiện hơn.

Ngài Huệ Năng về sau đã xây dựng một ngôi chùa. Với lòng thương bao la và trí tuệ sáng suốt của ngài khiến cho mọi người từ khắp nơi xa xôi đã đến học đạo với ngài, và trở thành những người Phật tử. Các đệ tử của ngài đã truyền bá Thiền Tông vào Ðại Hàn, Nhật Bản, và hiện nay sang Châu Âu và Châu Mỹ.

TVHS

Releasing Trapped Rabbits

Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


The great monk Huineng lived from 638 to 713 AD. His family was so poor that he never had the chance to go to school to learn to read or write. He had very deep natural wisdom, though, and as soon as he found out about Buddhism, he made up his mind to become a monk. He worked very hard and soon achieved enlightenment. His Teacher, the Fifth Patriarch, or Master, of the Ch’an school, passed to him the robe and bowl which the First Patriarch, Bodhidharma, had brought from India. Huineng became the Sixth Patriarch of the Ch’an school, which the Japanese call Zen.

When he achieved enlightenment, he realized the trouble people cause themselves by killing animals for food. He told people to stop eating themselves into disaster, but nobody listened.

Huineng felt sorry for the hunters who kill wild animals, so he took off his robes and let his hair grow so he didn’t look like a monk anymore. He joined a group of hunters who spent months and months hunting in the wilds and the mountains.

Huineng wouldn’t shoot or trap, so the hunters told him to watch the nets. That was just what he wanted. When he saw a deer or rabbit tangled in the nets, if the hunters were not around, he freed the animals.

If the hunters were there, Huineng cried and begged them to release the animals.

He stayed with the hunters for sixteen years. In this way he not only saved many animals, but reformed the hunters as well. They realized the cruelty of their occupation, and found other ways to make a living.

Then Huineng set up his own temple. He was so kind and so wise that people came from miles around to learn from him, and to become Buddhists. His disciples passed his Ch’an, or Zen, teaching to Korea and Japan, and now it has spread to Europe and America, too.

TVHS

 
nntDate: Thứ ba, 22-06-2010, 12:17 PM | Message # 3
Ma Vương Thiên Chủ
Người quản lý
Messages: 120
Awards: 2
Reputation: 0
Status: Offline
Con Rùa Chữa Lành Bịnh Cho Người Hầu Gái

Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

Vợ chồng ông Trần vì có chút việc bận đi ra ngoài nên đã dặn người đầy tớ gái: “Cô nhớ rửa thật sạch con rùa trước khi nấu chín nó. Vì con rùa quá lớn nên cô phải cẩn thận luộc nó cho thật kỹ. Cố gắng làm tốt công việc của cô nghe.”

Cô hầu gái trả lời: “Chắc chắn, tôi biết nấu mà.” Khi mọi người đi rồi, cô ta vào trong bếp, đứng nhìn con rùa và nghĩ đến cách phải nấu ra làm sao. Ngay lúc cô trông thấy con rùa đang nằm trên nền nhà, cô cảm thấy thương hại nó. Cô bảo thầm: “Này con rùa khốn khổ. Hẳn chắc rằng con thích bơi lội dưới sông hơn là trong nồi nước xúp?”

Tại sao người hầu gái xót thương con rùa đặc biệt này? Cô đã giết nấu nhiều rùa cho gia đình ông Trần vì họ thích ăn thịt rùa. Cô cảm thấy tội nghiệp cho con rùa nên cô đã nhặt nó lên mang ra cửa và thả cho nó bò đi.

Rồi cô nghĩ: “Ta không thể làm vậy được vì khi ông bà Trần trở về mong dự bữa tiệc thịt rùa mà ta lại bảo rằng tôi lấy làm tiếc là đã phóng thích nó đi mất thì họ sẽ bực mình như thế nào? Hơn nữa dù cho ông bà Trần có đánh đập cô thì điều đó cũng không làm cô đau đớn nhiều bằng con rùa bị đem bỏ vào nồi nấu.” Rồi cô quyết định thả cho nó đi.

Khi ông bà Trần trở về nhà sửa soạn dự tiệc thì thấy trên bàn ăn trống trơn, ông bà nổi giận mắng nhiếc và đánh đập người hầu gái. Nhưng cô nhẫn nhục chịu đựng.

Sau này khi trong vùng xảy ra bệnh dịch. Người tớ gái bị đau nặng. Ông bà Trần mời bác sĩ đến khám bệnh cho cô và bác sĩ đã bảo họ nên chuẩn bị mua hòm vì cô sắp chết đến nơi rồi.

Tối hôm đó, người hầu gái nằm mơ thấy một con vật mình ướt và lấm bùn, bò lên khỏi hồ nước. Nó bò gần lại phía cô ta. Mỗi lúc nó càng tiến lại gần sát cô hơn nữa. Rồi con vật đó tiến vào phòng leo lên và bò vào giường cô, nhưng cô không cảm thấy sợ hãi.

Rồi con vật ướt lấm bùn đó bò lên thân mình người tớ gái và cô cảm thấy khắp toàn thân cô mát mẻ. Nhiều ngày qua cô không cảm thấy được dễ chịu như vậy.

Hôm sau, ông bà Trần cầm cái thước dây đi vào phòng đo kích thước để mua hòm cho người hầu gái và thấy cô đã ngồi dậy. Khắp thân mình cô lấm bùn, nhưng trông cô khỏe hơn trước. Bà Trần hỏi:

“Cô đã thức dậy?” Cô đáp: “Vâng, thật là kỳ lạ, hôm nay tôi cảm thấy đã bớt nhiều?”

“Tại sao khắp thân mình cô dính đầy bùn như vậy?”

Cô liền kể cho bà Trần nghe về mọi việc xảy ra tối qua. Bà Trần hết sức lo lắng vì nghĩ rằng người tớ gái đã mê sảng. Ðêm đó, bà quyết định canh chừng để coi.

Vào giữa khuya, ông bà Trần nhìn thấy con rùa lớn mà người hầu gái phóng thích trước kia, nay nó trở lại bò vào phòng và đắp bùn lên khắp thân mình cô ta. Ông bà Trần không tin điều mình thấy là có thật, nhưng vài ngày sau người hầu gái của họ đã bình phục, và cô là người duy nhất sống sót thoát khỏi nạn bệnh dịch.

Cũng từ ngày ấy, ông bà Trần không bao giờ ăn thịt rùa nữa.

TVHS

The Turtle Who Healed The Maid

Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

“Don’t forget to scrub that turtle thoroughly before you cook it,” the Ch’engs said on their way out to do some errands. “It’s so big you’ll have to be careful how you cook it. Be sure to do a good job.”

“Sure, I know,” their maid said. When they had left, she went to the chicken and looked at the turtle, figuring out where to start. But when she saw the turtle sitting there on the floor, she felt sorry for it. “Poor turtle. Wouldn’t you rather be swimming in the river than swimming in gravy?”

Why did the maid feel sorry for this particular turtle? She had cooked plenty of turtles for the Ch’engs, because they loved to eat turtle. She felt sorry for it, that’s all, so she picked it up and headed for the door to let it go.

“No, that won’t do, what’ll the Ch’engs do when they come back expecting a turtle feast and I tell them, sorry, I let it go? But even if they whip me, that won’t hurt me as much as cooking this turtle would hurt it.” So the maid make up her mind and let the turtle go.

Sure enough, when the Ch’engs came back ready for a feast and found the table bare, they bawled out the maid and beat her and whipped her. But she got over it.

Later, there was an epidemic. The maid got terribly sick. The Ch’engs had the doctor in to look at her, and the doctor told them they might as well get her coffin ready, because she was a goner.

That night, the maid sensed something crawling out of the pond, something slimy, wet, and muddy. It was coming closer to her. Closer and closer it came. It came into her room, and crept up to her bed. Then it crawled onto her bed, but the maid wasn’t frightened.

Then that wet, muddy thing climbed up on top of her, and she felt cool all over. She hadn’t felt so comfortable for days.

The next morning, Mrs. Ch’eng came in with a tape measure to see what size coffin to buy, and found her maid sitting up. She was all muddy, but she looked much better.

“You’re up?” Mrs. Ch’eng asked. “Yes, it’s very strange, but I feel a lot better today.”

“Why are you all muddy?”

The maid told her about what happened during the night. Mrs. Ch’eng really got worried then, because she thought her maid was delirious. She decided to keep watch that night.

At midnight, the Ch’engs saw that big turtle the maid had let go crawl back into the room and smear mud all over the maid. They couldn’t believe their eyes, but within days, their maid was up and around again, one of the only persons to recover from the epidemic.

From then on, the Ch’engs never ate another turtle.

TVHS

 
nntDate: Thứ ba, 22-06-2010, 12:29 PM | Message # 4
Ma Vương Thiên Chủ
Người quản lý
Messages: 120
Awards: 2
Reputation: 0
Status: Offline
Những Con chim Lo Việc Mai Táng


Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


Ngày xưa, có một vị ẩn tu sống trong một túp lều nhỏ.

Tên của vị đó là Tôn Lương. Ông ta rất nghèo, nhưng tính tình chân thật và có lòng thương loài vật. Ông ta làm nhiều công việc lặt vặt. Và tiền ông kiếm được rất ít. Khi thấy con vật nào bị sập bẫy, nếu có đồng nào, ông liền mua con vật đó để thả cho nó chạy vào rừng.

Bằng cách này, ông đã cứu thoát vô số loài vật, nhưng ông không thể để dành được nhiều tiền, do đó ông vẫn rất nghèo.

Khi đến tuổi già không làm gì được nữa, ông phải đi xin ăn để sống qua ngày. Ngày nọ, khi già trên 70 tuổi ông quá yếu phải nằm trên giường không ngồi dậy nổi và ít lâu sau, ông từ trần.

Tôn Lương không có bạn bè và thân nhân. Ông nghèo đến nổi không có tiền để mua một chiếc hòm. Ðối với người Trung Hoa, điều bất hạnh nhất là khi mình chết mà không có ai lo việc chôn cất. Ông Tôn Lương cũng không có một người thân chăm sóc. Ða số những người láng giềng đều nghèo như ông. Họ không hay biết là ông đã qua đời, nhưng dù họ có biết chăng nữa, chắc chắn họ cũng không có đủ tiền để sắm nổi một chiếc hòm và lo việc mai táng cho ông.

Vào buổi sáng sau khi ông Tôn Lương mất, người hàng xóm ngạc nhiên thấy trên trời hiện ra đầy chim chóc. Hàng nghìn con chim từ khắp nơi bay đến chỗ túp lều của ông. Những người láng giềng đổ xô lại xem cho biết việc gì đã xảy ra. Họ thấy ông Tôn Lương đang nằm chết trên giường. Họ tưởng rằng những con chim đó bay lại để rỉa rứt ăn thịt ông.

Rồi họ ngạc nhiên thấy mỗi con chim ngậm nơi mõ của nó một ít đất và nhả đất này xuống trên thân xác của ông Tôn Lương. Ðàn chim bay lại để tỏ lòng biết ơn và lo việc mai táng cho người đã từng cứu sống chúng.

Hàng nghìn và hàng nghìn con chim đã bay đến. Chúng bay lui bay tới. Vào trước buổi trưa, chúng đã thả đất lấp đầy túp lều của ông; và xây thành một nấm mộ cho ông Tôn Lương.

Những người hàng xóm đều vô cùng xúc động khi nhìn thấy cảnh tượng này. Từ đó về sau, họ không bao giờ đặt lưới hay bẫy sập một con vật nào.

TVHS

Burial By Birds


Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


A lonely man lived by himself in a little hut.

His name was Sun Liang. He was dirt poor, but he was honest and kind. He did odd jobs. His pay was very low. Whenever he saw an animal in a trap, if he had any money, he would buy the animal and set it free in the forest.

In this way, he saved many animals, but he didn’t save any money, so he was still very poor.

When he was too old to work, he had to beg for food to stay alive. One day when he was over seventy years old, he was too weak to get up from his bed, and before long, he left this world.

Sun Liang had no relative and no friends. He was so poor that he didn’t even have enough money for a coffin, and for Chinese people, the worst possible fate is to die and not get buried. But there was nobody to look after him. His neighbors were almost as poor as he was. They didn’t know he was dead, and even if they had, they certainly didn’t have enough money to buy him a coffin and bury him.

The morning after Sun Liang died, the neighbors were amazed to see the sky full of birds. Thousands of birds came from all directions and flew into Sun Liang’s hut. The neighbors came to see what was wrong. They saw Sun lying dead on his bed. They thought the birds must have come to peck the flesh off his bones.

Then they saw that every bird brought a little soil in its beak, and dropped the soil on Sun’s body. They had come to show their gratitude by burying their savior!

Thousands and thousands of birds came. They flew back and forth. Before noon, they had filled his whole hut with soil and turned it into a tomb for Sun Liang.

The neighbors were deeply touched when they saw this. From then on, they never caught another animal in a trap or a net.

TVHS
 
nntDate: Thứ ba, 22-06-2010, 1:38 PM | Message # 5
Ma Vương Thiên Chủ
Người quản lý
Messages: 120
Awards: 2
Reputation: 0
Status: Offline
Một Ông Nhà Giàu Không Có Con


Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


Vào thời đại nhà Nguyên (1279-1368) khi Thành Cát Tư Hản xua quân Mông Cổ xâm lăng Trung Hoa, có một ông phú hộ rất giàu có nhưng không có một mụn con nào. Cả hai vợ chồng sống rất cô độc. Họ mong ước sinh một đứa con, nhưng không làm sao có được.

Ông nhà giàu luôn luôn buồn rầu về việc đó. Ông ta nghĩ: “Có nhiều tiền mà không con cái để chia xẻ cho chúng nó thì đâu có hạnh phúc gì.”

Bạn ông ta khuyên: “Tại sao ông không lên chùa nhờ thầy trụ trì giúp cho? Vị sư ấy có thể hiểu rõ chuyện xảy ra trong quá khứ và tương lai. Tôi nghĩ ông ta là người có khả năng giúp bạn được.”

Nghe vậy, hai vợ chồng ông phú hộ liền đi lên chùa. Họ vào lễ Phật. Sau đó hai người đến gặp vị sư và quỳ xuống lạy trán cúi sát úp trên nền nhà.

“Thưa thầy, chúng con lạy thầy, nhờ thầy chỉ dạy cho biết chúng con đã gây nên điều ác đức gì. Tại sao chúng con ước mong có một đứa con mà không cách gì có được.”

Vị sư coi tướng số của hai vợ chồng, và dùng thần lực để hiểu biết việc quá khứ lẫn tương lai của họ. Rồi ông bảo người phú hộ.

“Kiếp trước ông đã vay một món nợ to lớn là bởi ông đã giết các sinh vật. Ông đã sát hại nhiều con nhỏ của các thú vật cho nên đời này ông bà không có con được.

“Món nợ đó thực quá sâu dày, ông bà không dễ gì trả hết được. Ông bà cần phải tụng kinh sám hối cho nhiều. Nếu ông bà có thể cứu thoát được tám triệu mạng sống may ra ông bà mới hoàn trả xong món nợ đó. Nếu ông bà vô ý giết thêm một con rệp hay một con sâu ông bà phải cứu thêm một trăm mạng sống nữa để bù vào cho đủ.

“Ðây là phương cách tốt nhất để ông bà cải đổi số kiếp của mình mới mong có con được.”

Ông phú hộ vô cùng cảm động. Ông lên chùa vào chánh điện lễ Phật và phát nguyện sẽ không bao giờ sát sanh nữa. Sau đó, hai vợ chồng về nhà nỗ lực phóng sanh và dùng phần lớn tài sản của họ vào công việc phước đức này. Họ đi chợ mua nhiều heo, gà và ngỗng mang về thả nuôi chúng sống tự nhiên trong vườn chùa. Hai vợ chồng cũng mua cá, cua và lươn đem thả chúng xuống nước. Họ rất thành tâm thường xuyên lên chùa làm nhiều việc phước đức; để sám hối những việc làm tội lỗi của họ đã gây ra trong kiếp trước.

Hai vợ chồng làm các việc lành như thế trong nhiều năm. Sau một thời gian họ cứu thoát đến tám triệu mạng sống của thú vật, nhờ vậy mà bà vợ đã sinh được một cháu trai khỏe mạnh và kháu khỉnh.

Ðứa bé rất thông minh, lớn lên cháu học giỏi, và đỗ đạt dễ dàng các kỳ thi của triều đình.

TVHS

The Childless Rich Man


Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


During the Yuan dynasty (1279-1368), when the Mongols under Genghis Khan had conquered China, there was a rich man who had a lot of money but no children. He and his wife were very lonely. They wanted a son, but just couldn’t have one.

The rich man always moped about that. “What good does all my money do without any kids to share it with?”

“Why don’t you go to the temple and ask the monk there?” a friend suggested. “He can see the past and the future. If anybody can help you, he can.”

So the rich man and his wife went to the temple. They paid their respects to the Buddhas. When they saw the monk, they fell on their knees and knocked their foreheads on the floor.

“Teacher, Teacher, we beg you, tell us what is wrong. We want a child more than anything else, but we just can’t have one.”

The monk cast their fortunes, and used his powers to look into the past and the future. Then he told the rich man.

“You ran up a huge debt in your past life by killing animals. You killed the children of many animals, so in this life, you don’t get any children of your own.

“This debt is very heavy, and it’s not enough just to pay it back. You have to be sorry and repent. If you can save eight million lives, you can balance out your debt. If you kill one more bug or one more worm, even by accident, you have to save one hundred more lives to make up for it.

“This is the best way to change your luck and to get a son.”

The rich man was deeply touched. He went to the main shrine of the temple and swore before the Buddhas that he would never kill again. When he and his wife got home, they got to work saving lives, and spent most of their fortune on it. They bought pigs, chickens, and ducks from the market, and arranged for them to live out their natural life spans in temples. They bought fishes and crabs and eels and put them back in the water. They were very pious and went to many services in temples, to repent their past mistakes.

They kept it up for several years. Long before they had saved eight million lives, they had a healthy, happy little boy.

Their son was so intelligent that when he grew up, he passed the imperial examinations with ease the very first time.

TVHS
 
nntDate: Thứ ba, 22-06-2010, 1:49 PM | Message # 6
Ma Vương Thiên Chủ
Người quản lý
Messages: 120
Awards: 2
Reputation: 0
Status: Offline
Những Viên Ngọc Rắn


Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


Một người lính gác hỏi: “Cái gì vậy?” Người bạn của ông ta đáp: “Con rắn. Hãy giết nó đi.” Rồi họ cầm cây giáo định, đâm chết con rắn nhỏ màu sắc đỏ.

Vị chỉ huy của họ la lên “Ðừng giết.” Cả hai tên lính hoảng sợ khi thấy người ra lịnh cho họ không được sát hại con rắn là Quận Công của nhà Tùy ở Trung Hoa. “Các ngươi không thấy nó bị thương rồi sao? Tội nghiệp con vật.” Hẳn chắc họ thấy con rắn đã bị thương nơi đầu.

Viên Quận Công dùng cây gậy nhẹ nhàng nâng con rắn lên và mang nó ra bờ sông. Rồi ông bảo mấy tên lính thả cho con rắn bò đi.

Một lát sau, một người lính gọi anh bạn nói: “Trông kìa, con rắn ban nãy trở lại.”

“Và nó ngậm vật gì nơi miệng.”

“Này, bạn nhìn nơi đó phải không?” Nó mang một viên ngọc!” Những người lính nghe nói vậy liền chạy đến. Con rắn nhỏ vẫn bò hướng về phía trước. Mấy anh lính bảo: “Ðể xem thử nó bò đi đâu.” Họ tránh sang một bên, và con rắn bò thẳng vào lều ông Quận Công và nhả viên ngọc nơi chân của ông.

Viên Quận Công nói với con rắn: “Thực bạn quá tốt với ta, nhưng bạn nên biết rằng là quan chức của triều đình, ta không bao giờ nhận tặng phẩm.” Con rắn vẫn nằm im không nhúc nhích cho đến khi ông Quận Công lượm viên ngọc bỏ vào túi quần.

Ðêm hôm đó, viên Quận Công nằm mơ thấy ông vô ý bước đạp nhằm một con rắn. Ông giật mình thức giấc nhìn xuống tưởng chân ông bị rắn cắn... nhưng không, đó chỉ là điềm chiêm bao. Nhưng cái gì đây? Ông thấy một viên ngọc khác nằm bên cạnh chân ông, và đó là sự thật chứ không phải là giấc mơ.

Hai viên ngọc quá đẹp! Ông Quận Công là người có tâm hiền lành và thực tình ông không muốn nhận được quà thưởng vì đã cứu sống con rắn, nhưng giờ đây ông có hai viên ngọc rất quý mà không biết giao trả cho ai, cho nên ông đành phải cất giữ chúng làm vật kỷ niệm để ghi nhớ việc ông làm phước cứu độ mọi chúng sanh.

Việc làm thiện của ông Quận Công trên đây được loan truyền xa gần khắp nơi và giúp cho nhiều người nhận biết rằng ngay cả loài vật bò trên mặt đất cũng tham sống sợ chết. Câu chuyện này cũng khiến cho những ai có tâm độc ác muốn sát sanh hại vật phải suy nghĩ để cải đổi lối sống của họ. Con người ngày càng biết yêu thương sự sống, chấm dứt việc giết chóc và hành hạ loài vật.

Riêng ông Quận Công nhà Tùy đó là điều quý báu hơn cả hai viên ngọc giá trị!

TVHS

The Snake’s Pearls


Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


“What is that?” asked one sentry. “It’s just a snake. Let’s kill it,” said his buddy. They took up their spears to kill that colorful little snake.

“Halt!” came the voice of command. Both men froze when they saw it was the Duke of Sui himself telling them to stop! “Can’t you see it’s already wounded? Poor thing.” Sure enough, they could see that the snake was already wounded in the head.

The Duke kindly picked up the snake with his staff, and took it to the river bank. He told the soldiers to leave it alone.

A while later, one sentry called the other, “Hey, look, that snake’s come back again.”

“Yeah, and it’s got something in its mouth.”

“Say, will you look at that? It’s carrying a pearl!” The other soldiers came running when they heard that. The little snake just kept going straight ahead. “See where it’s going,” someone called. They got out of the way, and the little snake went right to the Duke’s tent and dropped the pearl at his feet.

“That certainly is nice of you,” said the Duke, “But I’m an imperial officer. I’m not supposed to accept gifts, you know.” The snake wouldn’t budge an inch until the Duke picked up the pearl and put it in his pocket.

That night, the Duke dreamed that he stepped on a snake by accident. He was so startled that he woke up and looked at his feet to see if he had been bitten...it was just a dream. But what’s that? He found another pearl sitting by his feet, and that was no dream.

Two beautiful pearls! The Duke was a kind man, and really didn’t want any reward for saving the snake, but he had two priceless pearls and nobody to return them to, so he put them away as a reminder to be kind to all living things.

This story spread far and wide, and many people were realized that even an animal that crawls on the ground values its life. This story got even some nasty people to think, and to change their ways. Gradually, more and more people learned to love life and to stop killing things and tormenting animals.

For the Duke of Sui, that was a much better reward than the pearls!

TVHS
 
nntDate: Thứ ba, 22-06-2010, 2:14 PM | Message # 7
Ma Vương Thiên Chủ
Người quản lý
Messages: 120
Awards: 2
Reputation: 0
Status: Offline
Những Con Lươn Trả Thù


Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


Qúy Châu là một trong những vùng kém mở mang ỏ Trung Hoa. Nó là tỉnh núi rừng nằm ở phía tây nam. Tại đây có một người tên Lục rất thích ăn thịt lươn đến nỗi ông không thể dùng cơm nếu không có thức ăn nấu với lươn.

Nếu có ai hỏi tại sao ông khoái ăn thịt lươn như vậy, ông luôn luôn trả lời vì “món ăn đó rất ngon.”

Vào năm sáu mươi tuổi, một hôm ông ra chợ mua mấy con lươn rất mập. Người bán hàng hỏi: “Ông muốn mua cá không? Cá sống, tươi và lớn ngay đây.”
Ông Lục hỏi: “Có lươn không?”

Anh bán lươn đáp: “Ngay đây trong hủ này.” Ông Lục vén áo đưa tay vào hủ để lựa những con lươn béo mập. Ông có nhiều kinh nghiệm, bằng cách này, ông có thể chọn mua những con lươn béo mập, mặc dù ông không nhìn thấy chúng.

Hôm đó, mọi việc xảy ra khác hẳn. Khi ông đưa cánh tay vào hủ, mặt ông trở nên tái xanh và ông thét lên một tiếng như con bò đực bị thương. Mọi người đều nhìn vào ông và thấy những con lươn trong hủ đang tấn công, và cắn cánh tay ông dữ dội.

Không ai biết làm sao. Họ không thể giựt mấy con lươn ra khỏi cánh tay ông. Vài người chạy về nhà báo tin và mấy đứa con ông Lục mang kéo nhọn ra cứu ông. Con ông cắt những con lươn ra làm đôi, nhưng đầu của chúng vẫn bám chặt nơi cánh tay và răng chúng cắn sâu vào thịt ông. Một lúc sau, mấy người con ông cắt đứt hết đầu những con lươn với nhiều thịt xẻo khỏi cánh tay ông Lục, và cuối cùng ông chết một cách đau đớn.

TVHS

Eels Take Revenge


Tác giả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn


Kuichow is one of the least developed areas of China. It is a mountainous province in the southwest. A man there named Lu liked eels so much that he couldn’t eat a meal without some.

If anybody asked him why he ate so many eels, he always answered, “They taste so delicious!”

One day when he was sixty, he went to the market to buy some nice fat eels. A peddler called, “Want to buy fish? Fresh fish, live and fat, right here!”

“Have you got eels?” Lu asked.

“Right here, in this urn,” the peddler replied, so Lu rolled up his sleeve and stuck his arm into the urn to choose a plump eel. He had so much experience that he could choose a delicious eel this way, just by feeling. He didn’t even have to look.

Things were different this day. When he stuck in his arm, his face suddenly lost all its color and he let out a bellow like a wounded bull. Everybody looked at him, and saw that all the eels in the urn had attacked Lu’s arm, and were biting him as hard as they could.

Nobody knew what to do. They couldn’t get the eels off Lu’s arm. Somebody ran to Lu’s house, and his children came to the rescue with the sharp shears. They cut the eels in half, but the heads stayed on Lu’s arm, with their teeth buried in his flesh. By the time they had cut all the eels’ heads off, all the flesh was gone from Lu’s arm, and he had died of the pain.

TVHS
 
Vương Quốc Anh33 » Linh tinh » Tâm linh » Lòng Yêu Thương Sự Sống - The Love Of Life :)
Page 1 of 11
Search:

Sign Up | Login