Main » 2010 » Tháng tám » 16 » co^ be ban diem ! hay ko do? noi? kaka
10:58 AM
co^ be ban diem ! hay ko do? noi? kaka

Đêm giáng sinh năm ấy trời thật lạnh. Đã mấy ngày liền tuyết rơi liên miên, như hối hả điểm trang cho thành phố vẻ thánh khiết để đón mừng ngày kỷ niệm Chúa Cứu Thế ra đời...
Em bé tay ôm bao tải đầy những hộp diêm, vừa đi vừa cất giọng rao mời: "mua diêm đi , mua 1 hộp tặng 1 hộp tính tiền 3 hộp" mua đi mua đi... Đôi dép cũ rích của bé sáng nay dùng ném lũ nhóc bị chúng dấu đi mất. Trời lạnh như cắt. Hai bàn chân của bé sưng tím cả lên. Bé vừa đi vừa chửi thầm lũ nhóc, thỉnh thoảng đôi mắt gian xảo liếc nhìn đám đông hờ hững qua lại, van xin hết cả nước miếng mà chả ai mua. Không hiểu sao bé chỉ bán có 10k một hộp diêm như mọi ngày mà đêm nay không ai thèm hỏi đến nhỉ.
Càng về khuya, tuyết càng rơi nhiều.Bóng tối, cơn lạnh lẫn cơn đói như phủ lên, như quấn vào hình hài to béo đẫy đà của bé. Bé lủi vào núp bên vĩa hè giữa hai dãy nhà cao để tránh công việc bán diêm và chôm ít thứ xài. Ngồi liếc một lát, chả thấy gì chôm được, chợt nhớ ra bao diêm, nghĩ lại ko ai mua thì mình đốt chơi vậy, bé lấy ra một cây, quẹt lên để sưởi cho mấy ngón tay bớt cóng. Cây diêm cháy bùng lên thật sáng, thật ấm, nhưng chỉ một lát thì tắt mất.
Bé nóng mặt , quẹt lên một cây diêm thứ hai. Khi cây diêm cháy bùng lên, Bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màn. Bé nhìn thấu tận trong nhà, phòng nào cũng thấy,vì hiện tại bé đang đói nên bé nhìn phòng ăn trước,bé thấy một bàn đầy thức ăn, những món đặc biệt của ngày lễ giáng sinh. Bé mừng quá, đưa tay ra chụp lấy thì ngay lúc ấy cây diêm tắt, để lại bé trong ngơ ngác, làm bé quê 1 đống.
Bé tức quá, vội vàng lấy hộp đổ diêm ra hết, rồi quẹt lên cả 1 bó diêm. Trong ánh sáng của nắm diêm bé thấy mình được về nhà, được gặp lại người mẹ thân yêu. .... Mẹ trìu mến ôm bé vào lòng, vuốt ve, và cho bé ít tiền xài, bé sáng mắt lên khi thấy tiền, chưa kịp chụp lấy tờ tiền. Bỗng bó diêm tắt , hình ảnh người mẹ thân yêu tan biến.
Bé khùng lên, vội vàng quẹt lên một que khác châm vào cả hộp diêm, mẹ lại hiện ra. Cứ như thế, tay bé cứ say xưa quẹt hết hộp diêm này đến hộp diêm khác. Rồi bé cảm thấy diêm cháy nhanh tắt quá mà bé lại muốn được gặp mẹ lâu hơn ,mẹ bé xúi bé hãy đốt cháy căn nhà mà con đang ngồi thì sẽ ấm hơn sáng hơn, lâu tắt hơn và mẹ sẽ đưa con đi với mẹ đến một nơi tiền xài không hết.
Bé lấy que diêm châm vào cả bao diêm. Khi ánh lửa bùng lên, bức tường của căn nhà bằng gỗ cháy lên, bé bắt đầu nghĩ tới 1 âm mưu thâm độc hơn, đốt cháy cả khu phố, bé mồi lữa cháy khắp nơi, đám lữa bùng cháy lên dữ dội , bé cười một cánh nham hiểm đầy khoái chí ,bổng căn nhà sập xuống, bé thấy mẹ cúi xuống xách cổ bé lên, lôi bé bay bổng về nơi giàu sang, bé không còn thấy lạnh, thấy đói gì nữa vì giờ đã có tiền xài. Mọi người thay nhau dập tắt đám cháy mất cả đêm, may là tuyết cũng khá dày nên ít thiệt hại,đám cháy không lan xa được....
Sáng hôm sau, họ ra dọn lại đống hoang tàn thì nhìn thấy 1 bé gái nằm chết cháy dưới đống đổ nát trong ngõ hẻm, trên môi vẫn còn nụ cười nham hiểm .Mọi người bảo nhau: " tội nghiệp cô bé ,chắc nó không may bị căn nhà sập trúng mà không tránh kịp!." Nhưng chẳng ai biết những âm mưu hiểm độc mà em định thực hiện, may là âm mưu bất thành....
Views: 347 | Added by: gautruc
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Sign Up | Login ]